Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hữu Hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hữu Hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

SỐ PHẬN - truyện ngắn Trạch An - Trần Hữu Hội


                                                                         
      Trực cuộn cái dây máy ảnh quanh ống kính, cho vào túi xách, ngán ngẫm nghỉ đến tối nay phải ở lại vùng kinh tế xa xôi này! Không phải là một phóng viên đi làm phóng sự. Anh chỉ là tay thợ ảnh chụp đám cưới! Đây là lần thứ hai anh vào chụp tại vùng này…
      Chiếc xe đạp nằm đó như nói: Tôi không cõng ông về được! Ông cũng không vác nổi tôi qua suối đâu!
      Khách đám cưới lần hồi ra về, 9 giờ đêm trong vùng này thật hoang vu…
      -Anh ở lại nhà chủ hay về vậy anh?
      Trực quay lại nhìn, một phụ nữ khá sạch sẻ và đẹp , hơi đen nhưng vẫn còn nét mặn mà dù đã trung niên ! Hình như cô ấy là người giúp nấu tiệc cho đám cưới .
      -Nhà chủ không biết có chỗ không nữa ?! Khách bạn về đông quá ! Tôi muốn có cái võng nằm đại đâu đó sáng mai về !
      Hung, tên anh chủ nhà - Hung nhưng không dữ ! anh nói với Trực:
      -Anh thợ nhiếp ảnh chịu khó vào trong rạp ngủ chung với mấy đứa cháu tui nhé. Chịu khó một đêm mà…lu bu quá chẳng biết làm sao !
      -Không sao…Mình có cái võng nào không anh Hung?
      -Không có nữa chơ …
      Người phụ nữ góp ý , hơi ngần ngại:
      -Nếu anh thợ không chê thì qua nhà em nghỉ đỡ một hôm, nhà chỉ có hai mẹ con và bà chị ! chừng một giờ nữa là cháu đi rừng làm củi rồi.
      -Ừ được đó ! Hung mừng rỡ.
      -Có phiền gì cho chị không vậy !
Trực cũng ngại ngần…
      -Không có gì đâu anh…xem như lở đường lở sá mà !

                                                            ****
     Họ toàn là dân thành phố. Mà là dân có máu mặt trước đây, nhưng thuộc diện “không lao động”.
     Hồng. Người phụ nữ cho Trực ngủ nhờ trong nhà mình tối nay. Trước là một bà chủ, có ba cây xăng ở Thị Xã. Anh chồng gốc người Hoa. Sau 75 đi cải tạo vì ghiền ma túy. Không biết gia đình lo lót thế nào mà từ trại cải tao, anh ra bờ biển Phan Rí, lên  thuyền vượt biên qua Mỹ khỏe re!
     Chị vợ ở nhà sau đợt đánh tư sản trở thành tay trắng, chồng đi rồi nên bên nhà chồng cũng chẳng đoái hoài …
     Số vàng mà họ dấu được, còn để dành cho những chuyến vượt biển cả nhà sau đó vài năm.
     Vô công rỗi nghề, phường cho lên Kinh tế mới!
     Có bà chị, Trước đây là vợ lẻ  của một ông quận trưởng đâu tận dưới Miền Tây. Bơ vơ cũng tìm về … với em gái, nhà chẳng còn ai …
     Hồng giới thiệu ngắn gọn với bà chị :
     -Anh thợ chụp ảnh cưới bên nhà anh Hung, không có chỗ nên qua mình ngủ nhờ! Chị chưa ngủ à?
     Người đàn bà ngồi trong chiếc mùng cũ kỷ, ánh đèn không soi được gì … chỉ mờ mờ một dáng người gầy, khô khan …Vừa ngáp vừa ngồi dậy …
     -Ngủ chung với thằng Túc.  Khuya nó đi rừng rồi !
    -Ngồi chơi chút rồi ngủ cũng được, chị dậy nói chuyện cho vui …
     -Ah ... à, có chuyện chi mà nói!
     Bà chị nói trong tiếng ngáp, cũng cho chân xuống đất, vặn to ngọn đèn dầu…
     -Có thuốc không cho tui điếu ?
     -Có đây chị!
     Trực nhanh nhạy rút gói thuốc ra mời ... Cũng may anh ghiền thuốc nên khi nào cũng thủ sẵn …
      -Anh ngồi chơi, Hồng đi rót nước …
     Hai cốc cà phê bột và một bình trà được bưng lên, ngọn đèn dầu vặn to làm không khí trong nhà bớt buồn tẻ. Đứa con trai 16 tuổi thức dậy, lễ phép chào khách rồi mang ba lô, vác cưa đi làm củi trong rừng. Trời tối đen, Trực nhìn đồng hồ, 11 giờ đêm .
     Người phụ nữ đã có vẻ tỉnh táo, sau vài ngụm cà phê và hai điếu thuốc … Kể về quá khứ xa xôi của mình … Chị kể một cách chân thực làm Trực say sưa theo câu chuyện đời của chị.
   

                                                             ****
   
      Tan trường, Sử Thị  Kim Anh chờ cô em kế Sử Thị Kim Hồng trước cổng trường. Cô học lớp đệ tam, cô em học lớp đệ ngũ. Là con nhà giàu, lại đẹp, cả hai là hoa khôi của trường Duy Tân.
      Chiếc xe Honda PC 20 nổ máy rè rè làm nhiều nữ cũng như nam sinh ghen tỵ!
      Một chiếc xe  chạy ngang, loa mở to hết cỡ, quãng cáo đoàn xiếc môtô bay tối nay diễn ở sân vận động. Chiếc môtô màu xanh đen trần trụi với chiếc ghi-đông cao, được để trên chiếc bệ trong lòng xe không trần, đập vào mắt Kim Anh, bỗng chốc hấp dẫn cô một cách kỳ lạ !
      Cô là người hiếu động, trong gia đình cha mẹ ít khi hài lòng về cô. Kim Anh biết vậy nhưng không làm sao khác được, muốn gì là làm đó … Năm ngoái, cô không ngần ngại tát tai một cậu học sinh cùng lớp khi cậu này nghịch, cột vạt áo dài của cô với Hà, bạn gái ngồi kề, làm rách áo cả hai! Cậu học sinh hùng hổ phản ứng, Kim Anh đã không ngần ngại nhảy lên bàn đá bụp vào mặt  làm cậu học trò choáng váng!
      Nếu không phải là con gái thương gia Sử Kỳ Hào thì chắc đã bị đuổi học.
      Kim Anh chở Hồng lạng một vòng ra sân vận động xem qua có thật tối nay có diễn xiếc không. Đúng là họ đang chuẩn bị.
      Kim Anh nôn nóng, nhưng tối hôm đó đoàn xiếc xin lỗi hoãn lại vì chưa chuẩn bị xong .
      Đêm sau và suốt bốn đêm đoàn xiếc diễn, không đêm nào vắng mặt Kim Anh !
      Nhiều trò hấp dẫn như khỉ đi dây, nhảy qua vòng lửa, nhào lộn … đều nhạt nhẻo đối với Kim Anh, chỉ có mục môtô là cuốn hút cô.
     Tay diễn viên xiếc mặc chiếc áo mayô ngắn tay, sát nách, phô tấm thân lực lưỡng và dẻo dai…nhào lộn đủ các tư thế từ ngồi, đứng, quỳ, hai chân, một chân, và cả hai tay cầm ghi-đông toàn thân chổng lên trời trong khi xe cứ chạy quanh làm Kim Anh mê mẩn !
     Muốn gì làm đó, thích ai thì Kim Anh không ngại ngần tiếp  xúc và bày tỏ…
     Ba ngày sau khi đoàn xiếc rời thị xã ra Nha Trang, Kim Anh biến khỏi nhà, hai ngày sau thì gia đình phát hiện tiền và vàng mất! Không biết bao nhiêu, chỉ biết là nhiều!
     Ông Sử Kỳ Hào lái xe ra tận Nha Trang, đem theo ông cảnh sát, mang súng hẳn hoi, nhưng chủ đoàn xiếc cũng chẳng biết  là tay moto biến đi đâu. Đoàn bỏ màn diễn môtô trong những ngày lưu diễn kế tiếp!

                                       ****

     Kim Anh đã theo chàng trai lái môtô trốn về Miền Tây. Trong một phòng trọ ở Cần Thơ, cô sống như vợ chồng với anh mà không cần đắn đo tính toán! Năm đó Kim Anh vừa tròn 17 tuổi!
     Họ gặp lại đoàn xiếc. Chàng trai lại rong ruổi trên những vòng tròn vô tận với chiếc môtô.
     Sáu tháng sau, trong một lần tập lái môtô, cú ngã làm cô gãy tay trái.
     Một tháng sau, trong ngôi nhà lá của một bà lang vườn, cô trục cái thai  trong đau đớn !
    Một đêm trời mưa mịt mù, căn lều của đoàn xiếc chao đảo, người tình tuyệt vời của Kim Anh đi uống rượu chưa về . Ông chủ đoàn xiếc vào và Kim Anh đê mê với những ngón làm tình già dặn, từng trải!
    Từ đó chị thích ông chủ hơn chàng trai. Còn chàng trai thì thích những cô gái thôn quê nơi những chốn đoàn đi lưu diễn  hơn Kim Anh!
     Bà chủ không hề ghen tuông mà còn tỏ ra đon đã hơn với chị bởi không phải Kim Anh là người đầu tiên ông chủ ưu ái, mà toàn bộ những người phụ nữ trong đoàn đều đã qua tay ông, trở thành người làm công không lương, không thù lao! Bản thân bà cũng thế mà!
     Trong một lần biểu diễn, có ông Quận Trưởng xem, Kim Anh sau khi chạy môtô trong lồng xiếc, chị cho xe vọt ra ngoài rồi chạy quanh khán đài làm khán giả vừa sợ vừa vổ tay không ngớt! Chưa hết, chị chạy thẳng ra chợ, đứng một bên, len lỏi giữa chợ làm hoảng hồn bà con … nhưng rõ ràng là họ thú vị vì được coi xiếc không mất tiền!
     Tuần sau thì ông quận trưởng đem xe đến đón chị đi chơi…
    Đêm đó, ông ngây ngất với cô gái trẻ, Kim Anh vẫn còn đẹp và nồng nàn trong ái ân!
     Ông thuê một căn nhà cho Kim Anh để tiện lui tới trong những lúc rảnh rỗi. Nhưng trong người chị như được chảy một dòng máu giang hồ! Thỉnh thoảng, chị bỏ nhà quay về dăm ba ngày với đoàn xiếc, biểu diễn những màn nhào lộn trên chiếc moto … Và khi thì ông chủ khi thì chàng trai lái moto … Đến với chị nơi nào có thể ngã tấm lưng … Chị vẫn cuồng nhiệt đê mê!
     Năm tháng qua đi…Cuộc đời chị như cánh bèo!
    Qua không biết bao nhiêu cuộc vui, bao nhiêu lần hồi hộp trên vòng quay moto và cũng không biết bao nhiêu hoan lạc với những người đàn ông trên dòng đời trôi nổi !
     Biến cố 75 đến, chị mất hết chỗ nương tựa … Lúc này mới nhớ là mình có một nơi chốn từng được xem là gia đình, là quê hương!
     Nhưng quay về thì mọi sự đã thay đổi. Chỉ còn cô em hiền lành nơi vùng Kinh tế mới xa xôi! Chị về sống với em gái. Những năm tháng hiên tại được nhúng trong màu hồng của ký ức … Những lúc buồn vui . ..
     Chị không hề hối tiếc gì về quá khứ, chỉ buồn là không có một đứa con! Có lẻ do tay nghề của bà lang vườn năm nọ !!!

                                                         ****

      Trực vác chiếc xe sườn ngang qua suối … Đêm thì ồ ạt hung hãn nhưng sáng ra thì con suối cạn và hiền lành như một con khe!
      Chị Hồng đưa anh ra bờ suối. Trước khi đưa chiếc xe sườn ngang lên vai, anh hỏi :
      -Chị Kim Anh có hay than thở hay buồn gì về quãng đời đã qua không chị Hồng ?
      -Không anh ạ. Chị ấy nói rằng như em ở nhà với cha mẹ, chồng con tử  tế mà rồi cũng giống nhau thôi. Cái số con người ta nó vậy mà!
      -Vậy khi lấy chồng, Hồng có hạnh phúc không ?
      -Tiền bạc thì có, nhưng chồng em thì mê xì ke hơn mê em, có chồng cũng như không, có lúc em muốn tìm chị ấy, bỏ hết, đi theo sống cuộc sống bụi đời cho thỏa thích, nhưng rồi không dám  !
                                   
                                                        ****

       Trực gặp lại Hồng trong một đám cưới  ở Thị xã . Mười một năm sau! Anh ngạc nhiên và không tin vào mắt mình, nếu chị không nhoẻn miệng cười và chào trước .
        Hồng thay đổi hẳ. Đẹp, trẻ và sang trọng hơn cả thời trước rất nhiều  trong cái váy hoa và mái tóc uốn bồng bềnh!
         -Chào anh Trực, nhớ em không?
        -Hồng? Nhớ nhưng thay đổi nhiều quá, suýt nhận không ra! Hồng còn ở trên kinh tế mới không ?
        -Em về dưới này lâu rồi. Chồng em bảo lãnh cho con em đi Mỹ rồi, qua bên đó con em ở riêng. Nó bảo em mua nhà và về thị xã ở, chờ nó bảo lãnh mẹ qua !
         -Thế chị  Kim Anh thế nào rồi?
        -Chị ấy chết tám năm nay rồi. Hồi chị mất em muốn tìm anh chụp cho chị ấy mấy tấm hình đám tang mà không ai đi kêu dùm. Căn nhà trên đó em để thờ chị ấy. Thỉnh thoảng em cũng có về thắp nhang và thăm bà con. Nhớ lại những ngày khổ cực … cũng buồn buồn vui vui anh ạ !
        Trực muốn mời Kim Hồng một ly cà phê, nhưng không có thời gian, MC đã giới thiệu hai họ, cô dâu và chú rể lên ra mắt khách!
        Anh chỉ kịp hỏi đùa với Hồng :
        -Hồng có  còn tiếc là không được theo chị ấy sống đời giang hồ nữa không ?!
        -Nếu bây giờ là ngày ấy, em cũng sẽ ao ước như vậy anh ạ!

                                                   11 Tháng  I năm 2013.

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

MỘT CÁI TẾT KHÓ QUÊN - truyện ngắn Trạch An - Trần Hữu Hội



       Từ Châu âu, Hòa qua Canada thăm hai đứa em, rồi từ đó về nhà…đã gần cuối tháng chạp. Anh chuẩn bị cho mấy ngày Tết, giản dị như tính cách cách của mình .
       Vừa dọn xong bàn thờ, anh thắp ba cây nhang…Xoa hai bàn tay vào nhau, nhìn nén nhang tỏa mùi thơm và làn khói mỏng bay lên, anh nhìn tấm hình Cha và Mẹ… Tự dưng nước mắt Hòa rưng rưng !
       Hòa là con trai thứ nhưng anh chứng kiến sự vất vã khốn khó của cha mẹ nhiều hơn ai cả. Những năm trước 75 . Cha me anh,  với đồng lương công chức, lo cho sáu đứa con ăn học. Anh con trai trưởng thì đi tu từ nhỏ , hàng tháng cũng đóng tiền cho nhà dòng, nhưng không đáng kể.  Hòa đậu tú tài phần hai xong anh thi vào Đại học , phải vào Huế chứ ở quê anh không có trường.
        Sống xa nhà, ký túc xá buồn cũng còn chịu được. nhưng số tiền ít ỏi mẹ dành dụm hàng tháng không đủ vào đâu…May nhờ có một anh sinh viên lớp trước, cũng xa nhà và khó khăn như anh, đang làm Giám thị cho một trường tư thục bậc tiểu học, nhà trường tuyển thêm giám thị, anh được nhận qua sự giới thiệu của anh bạn. Anh bảo mẹ thôi gửi tiền hàng tháng,  tự xoay xở với số tiền lương kiếm được.
        Năm 72 quê anh phải di tản, gia đình vào Ninh Thuận. Còn anh, vào ở với chú ruột ở Sài Gòn. Tiếp tục học ở trường Đại Học Văn Khoa !
        Năm 75, anh chuẩn bị thi tốt  nghiệp thì toàn bộ thay đổi…Cha anh đi cải tạo…mẹ anh chỉ làm Y tá nên không phải đi lâu,  được làm Y tế thôn, không lương…
        Ngày cha anh trình diện đi cải tạo cùng với những người trong thôn, trong xã… Cứ tưởng rằng chỉ vài tuần, ai ngờ sau khi phân loại, cha  anh được đưa đến một trại khác, tận Tuy Hòa !
       Sáu năm sau cha anh trở về …ông còm cỏi dần…Hai năm  sau ông chết với chứng ung thư phổi.
       Mẹ  và mấy anh em  vất vả làm thuê làm mướn cũng qua được, nhưng  trong túng thiếu vô ngần…Các em đều bỏ học , trừ  bé út,
       Là lao động chính trong nhà…anh có mặt trong toàn bộ công tác nghĩa vụ: Từ thủy lợi, khai hoang đến lao động công ích địa phương…
       Hòa đưa tay vuốt chút bụi nơi tấm hình mẹ, nhớ tới bà với những sáng đi chặt mía thuê, thức dậy từ 3 giờ sáng, đi bộ bảy cây số đến rẫy mía chờ, có lúc chủ chê yếu không thuê…chỉ lấy đàn ông hoặc con trai ! Mẹ thất thiểu trở về, nước mắt rưng rưng !
       Những khi có anh đi cùng, anh chặt, mẹ bó thì đỡ khổ , có việc cho cả hai người !
       Nhớ tới những ngày ấy, anh còn cái cảm giác sợ sệt, lo lắng… dù đã qua rất lâu !
       Cha anh mất ba năm,  đến mẹ anh  phải nhập viện ! Cũng vào những ngày cuối năm !

                                                                 ***

      Nhà bươn chải vẫn không đủ cái ăn, người ta ăn cơm độn, nhà Hòa chỉ ăn toàn sắn lát, hoặc khoai , chế biến cách gì rồi cũng ngấy…Thau canh cũng là khoai…nhờ chút nước mà nuốt trôi được những lát  sắn lổn chổn ! Mẹ và anh thì không sao, nhưng mỗi bữa ăn, nhìn các em , Hòa cúi mặt xót xa, còn mẹ thì nước mắt  đọng khóe mi !
     Trạm xá không tìm ra bệnh gì, bệnh viện tỉnh cũng chịu…nghi là ung thư , chuyển vào bệnh viện ung bướu tận sài gòn , đành bỏ mặc cho mấy anh em ở nhà, nhờ  hàng xóm trông giùm , anh đưa mẹ lên chiếc xe chạy bằng than, về tỉnh rồi vào sài gòn, lưng lối chỉ ba tờ máy cày , một trăm rưởi đồng bạc…bà con ai cũng thương nhưng không có mà cho ! May là anh mượn được của một bà buôn , hứa là sẻ lột hết tôn căn bếp cho bà sau khi mẹ về !
      Mẹ bị ung thư gan thật ! Anh nhớ lại mắt và da mẹ càng ngày càng vàng đi, trước thời gian phát bệnh !
      Nhập được viện cũng là một khó khăn ! Hơn 10 ngày anh chỉ ngủ ngồi ngoài phòng bệnh . Chiếc chiếu một người mới quen , cho sau khi thân nhân chết , anh trải một nữa để ngồi ban ngày, đêm đến  mới trải ra nằm, nhưng hành lang cũng không nằm thẳng người được. Người bệnh đã đông, thân nhân càng đông hơn…Những gương mặt âu lo từng phút…!
      Chuyên ăn uống  cũng nhờ người mua hộ, anh chỉ ăn một bữa trưa, còn nhịn đói hai bữa sáng và tối ! vậy mà số tiền mang theo cũng vơi đi rất nhanh ! Một mũi thuốc cũng hỏi thân nhân có tiền đóng không đã mới chích ! Mẹ anh thều thào đòi về :
      -Trước sau mẹ cũng chết, con đem mẹ về ,chết ở nhà còn thấy được các em …
      Bao giờ anh cũng nói đối :
      -Bác sĩ bảo mẹ không sao , chỉ thời gian ngắn là xuất viện được  thôi mà!
.    Có Chú và cậu ruột ở sài gòn, nhưng sợ phiền nên anh chưa báo tin cho ai, với lại anh không dám để mẹ một mình . Đêm nằm vừa lo mẹ vừa thương các em ! Giá mà đứa em kế chưa lấy vợ thì cũng còn đỡ, chú ấy lấy vợ và sinh con rồi ở riêng, một gia đình cũng không hơn gì !
     Đứa con gái đầu bưng  lọ hoa vừa cắm xong đến đặt lên bàn thờ, nói như trách móc:
     -Ba lại khóc nữa rồi, thời đó ông bà nội có sống thêm thì cũng khổ thêm thôi mà ba !
     Hòa bổng khóc òa, nói trong tiếng nấc:
     -Ừ, ba lại nhớ… và thương …ông bà nội !
     

                                                              ****

     Vị bác sĩ đứng thẳng người nhìn Hòa nói, giọng nói khô không khốc , không chút cảm xúc :
     -Tôi đã bảo không chữa được là không chữa được. đem về , chừa chổ nằm và thuốc cho người khác, bênh viên chật quá câu không thấy à !
     Thất vọng và đau đớn đến tột cùng, Hòa không khóc mà chỉ  thẩn thờ nhìn chiếc quạt trần chậm rải quay…Anh ra khỏi phòng bác sĩ trưởng khoa như kẻ không hồn. Hai ngày nay bệnh viện không chích , chỉ cho uống cầm chừng mấy viên thuốc…Mẹ chỉ còn thoi thóp, những cơn đau cũng thôi không hành hạ . Nhìn tấm thân chỉ còn da bọc xương của mẹ, anh khóc òa:
     -M ẹ  ơ i !!!
     Thân nhân người bênh nằm chung giường với mẹ anh, an ủi :
    -Giai đoạn cuối thì không chửa được nữa, thôi đưa bà về còn sống thế này dễ hơn là chết, khó khăn ngàn lần!   
     Hòa gởi người ta trông hộ mẹ, chạy ra thuê một cái xe ba gác. Trong đầu nghĩ ngay đến nhà cậu, chú thì  không ruột rà gì với mẹ,  cậu là anh ruột của mẹ, hy vọng nhờ vài hôm rồi lo xe đưa mẹ về quê !
     Mẹ nhẹ hiều ! Anh và mẹ ngồi trên chiếc xe ba gác mà vẫn rộng thênh thang…người mẹ lạnh như không còn sự sống !
     Về đến nhà cậu, anh gọi cậu, chiếc cửa sắt im ỉm thật lâu, chó sủa inh ỏi ! Mợ ra mở cửa rồi quay vào thật nhanh :
     -Ôi trời, tết nhất tới nơi mà đem cái gì tới đây nữa trời !
     Lát sau cậu ra :
     -Sao vậy, mẹ con sao vậy, bây giờ làm sao đây ?!
    Hòa ấp úng “
     -Mẹ con bệnh vào nằm đây hơn mười ngày nay , giờ bệnh viên bảo không chửa được. cậu cho mẹ con nằm đây con đi thuê xe đưa về quê .
    Cậu  bối rối hơn là xúc động ! chỉ cái bàn bóng bàn:
     -Đặt xuống đây rồi đi thuê xe mau đi, còn sống không ?!
     -Dạ mẹ còn thở !
     -Mau đi, biết bến xe Bình Triệu  không? Cứ ra đó !
     Anh chạy ra đường phóng lên chiếc xích lô !
     Hai giờ sau anh quay lại với chiếc xe chở khách loại nhỏ , anh khóc òa khi ôm tấn thân mẹ lạnh ngắt. Mẹ vẫn nằm như lúc anh đặt vào chiếc bàn bóng bàn, không thêm một tấm chăn hay chiếu ! thấy anh trở về, cậu anh chạy ra, thấy anh khóc lớn…chạy lại xem, Mẹ anh không còn thở nữa !
     Anh tài xế lẵng lặng bỏ đi, gần tết gần nhất không hơi đâu chở xác chết !!!
     Cậu nói với anh , như người nằm đó là một kẻ xa lạ :
     -Cháu chạy qua báo cho chú Ngân của cháu đi ! Nói chú qua đây !
     Hòa chạy bộ,  đến nhà chú . Chú chạy xe thồ vừa về tới nơi. Hai chú cháu lên xe trở lại nhà cậu ,        Vừa thấy mặt chú, cậu đã than thở :
    -Anh coi, tết nhất tới nơi rồi mà làm vậy thì chết tôi !
    Chú không nói, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt buồn bã !
    -Cháu ở đó với mẹ, chú đi thuê xe !
    Hơn hai giờ sau chú trở về , sư thất vọng hiện rỏ trên mặt :
    -Không có xe nào chịu chở !
    Cậu nóng nãy:
    -Giờ làm sao?!
    Chú nói, giọng buồn thương :
    -Đưa  mẹ về nhà chú, tính sau con ạ , nằm đây lạnh lẻo quá !
    Cậu như thoát gánh nặng :
    -Ừ, nhờ anh lo giúp cháu, tôi nhiều việc lu bu quá !
    Chú như hết chịu nổi sự vô tâm vô tình của cậu , trừng mắt :
    -Không phải chị ruột ông đó sao! Đồ…
    Trong khi hai chú cháu loay hoay đưa xác mẹ ra xe ba gác…Cậu đến nhét vào tay Hòa mấy tờ giấy bạc năm mươi đồng màu xanh, anh mím môi không nói,  bỏ mấy tờ giấy bạc lại trên chiếc bàn bóng bàn, ẳm mẹ đi nhanh ra cổng.
     Chó vẫn sủa inh  ỏi sau lưng anh .
     Chú của Hòa nghèo hơn cậu, nghèo hơn nhiều lắm, các con chú cũng phải đi làm đầu tắt mặt tối mới cầm cự được nơi thành phố này. Cậu thì giàu lại thong thả, các con qua Mỹ hết, Hai ông bà ở căn nhà lớn đến hoang lạnh...nhưng cậu mợ không sợ ma , chỉ sợ bà con nghèo khổ đến quấy nhiễu !
     Mẹ nằm ở nhà chú hai ngày. Chú chạy vạy xin xỏ từ tổ dân phố đến phường. Cuối cùng, xin được chôn mẹ nơi nghĩa trang Gò vấp. Đưa mẹ ra nghĩa trang, chỉ có chú  và đứa em gái con chú, tất cả ngồi trên chiếc xe ba gác. ..
     Phu đào huyệt của nghĩa trang , xem qua tình cảnh, để mặc cho chú và Hòa  tự đào tự chôn…

                                                                ****
     -Ba , có điện thoại .
     -A lô,tôi nghe đây.
     -Phước Hòa à, Phim vừa được thêm hai giải ở Đức , có giải Đạo diễn xuất sắc , cậu biết chưa ?!
     -Mình phải qua Canada trước nên chưa biết gì cả…
     -Vậy tất cả là bảy giải rồi nhé, chúc mừng cậu !
     -Cảm ơn cậu, hẹn gặp nhé…
     Đạo diễn Nguyễn Phước Hòa lại nhìn lên bàn thờ.
     Mẹ mất hai năm, anh thi vào trường Điện ảnh. Từ ngày tốt nghiệp, anh đã làm nhiều bộ phim . Thể hiện nhiều ngóc ngách tình cảm của con người. nhiều cảnh  đau khổ và hạnh phúc. Nhưng có môt bộ phim cưu mang từ khi tốt nghiệp , 27 năm rồi , anh không làm nổi…không đủ can đảm , không đủ bất nhẫn…  để làm, phim cũng không cần giải thưởng nào…đó là bộ phim “Đời Mẹ !...”


                                                        27 tháng I năm 2013
                                                       Trạch An -Trần Hữu Hội
trachan555@yahoo.com.vn