Hiển thị các bài đăng có nhãn Thy Lệ Trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thy Lệ Trang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

NHUNG NHỚ - CHÙM THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA - Thy Lệ Trang. Sông Thu, Võ Làng Trâm, Mạnh Trương, Thanh Trương, Motthoi, Như Thu, Trương Văn Lũy, Ca Dao, Hoàng Từ, Võ Sĩ Quý, Lê Văn Thanh

Thy Lệ Trang



BÀI XƯỚNG

NHUNG NHỚ

Chỉ là phớt nhẹ nụ hôn thôi
Cũng đủ cho nhau tất cả rồi
Hạnh phúc nồng nàn dâng khóe mắt
Tình yêu nóng bỏng ngập bờ môi
Trăm năm cứ ngỡ duyên tơ tóc
Trọn kiếp đâu ngờ phận lẻ đôi
Cách biệt hai phương trời dịu vợi
Phút giây... nhung nhớ... mãi trong đời

                                THY LỆ TRANG


BÀI HỌA

TƯƠNG TƯ

Cứ ngỡ bạn bè- chỉ thế thôi
Ngờ đâu thổn thức trái tim rồi
Sương mai- tưởng tượng là đôi mắt
Đào thắm - hình dung đến khóe môi
Nghe tiếng suối reo , mơ tắm cặp
Thấy diều nhào lộn,ước bay đôi
Bao điều muốn tỏ còn e ngại
Mong được bên ai sống trọn đời

                                SÔNG THU



GIỮ LẤY NGHE ANH

Anh hỡi bây giờ lo cưới thôi
Tình ta đến lúc lỡ "to" rồi
Bao năm giữ kẻ không lên tiếng
Một thoángvô tình phải hé môi
Trót dại đành lòng đừng rẽ lối
Tính khôn vững dạ kết chung đôi
Tránh điều dại dột gây vô đạo
Giữ mãi tình yêu trọn cuộc đời

                          VÕ LÀNG TRÂM



TÌNH DANG DỞ

Mối tình tơ tưởng mãi không thôi
Nay đã bao năm cách biệt rồi
Nhớ mãi cái nhìn qua ánh mắt
Chưa quên nụ mĩm nở bờ môi
Dù trong hoan hỷ giờ xum họp
Sao khỏi chạnh lòng phút lẻ đôi
Thôi thế kiếp này đành lỗi hẹn
Cho nhau kỷ niệm đến muôn đời

                      MẠNH TRƯƠNG
  


TÌNH SI

Đã trót yêu đành phải khổ thôi
Lứa đôi trắc trở tự xưa rồi
Niềm thương chất ngất- sầu hoen mắt
Nỗi nhớ đong đầy- lệ ướt môi
Mấy kẻ tình si mà mản nguyện
Bao người say mộng được thành đôi ?
Mỗi lần gian dối thêm đen bạc
Ai đó thủy chung sẽ ấm đời

                            THANH TRƯƠNG

     

ĐÀNH THÔI

Trời làm giông bão cũng đành thôi
Cách trở thương nhau thế đủ rồi
Mãi nhớ công viên- tia nắng hạ
Chẳng quên cư xá- nụ hôn môi
Đời này, phận bạc -không xum họp
Kiếp khác, duyên lành- được có đôi
Cầu chúc cho người vui hạnh phúc
Còn ta phiêu bạt...cố quên đời

                                     MOTTHOI

   
    
HÃY VUI

Nghẹn ngào chi nữa, chỉ buồn thôi
Dĩ vãng sầu đau khép lại rồi
Xuân,hạ đừng quên tô phấn má
Thu, đông nên nhớ điểm son môi
Dáng ngà chẳng sợ mình đơn chiếc
Vóc ngọc nào lo họ sánh đôi
Kỷ niệm ngày xưa theo gió thoảng
Tâm hồn thanh thản, tạ ơn đời

                                     NHƯ THU


     
KHÓ QUÊN

Làm sao có vụ phớt qua thôi
Trọn kiếp lai rai mấy chẳng rồi
Sóng vỗ lòng ai tê tái mặt
Sương giăng trước ngõ lạnh tê môi
Quanh năm lận đận duyên tình sử
Suốt tháng u hoài chuyện lứa ̣đôi
Vẽ đẹp non sông quen khó tả
Vô tình đánh mất khổ muôn đời

                      TRƯƠNG VĂN LŨY

       

GIẤC HÀN TƯƠNG

Đối bóng canh tàn lệ chẳng thôi
Then mây cài ngõ khép xuân rồi
Trường giang điệp điệp sầu con sóng
Bạch lộ trùng trùng xót mắt môi*
Hẹn ước duyên tình chưa gói trọn
Thề nguyền hương lửa đã chia đôi
Chén quỳnh nhạt thếch hồng nhan phận
Gác nguyệt xanh rêu phế giữa đời

                                            CA DAO
*Bạch lộ: sương trắng


       
KHÔNG NGĂN NỔI

Đắm đuối nhìn em chết mất thôi
Khuya nằm thổn thức trắng đêm rồi
Dung nhan hấp dẩn đen màu mắt
Diện mạo mê hồn đỏ thắm môi
Ước nguyện trao nhau cùng kết một
Mong chờ họp lại được thành đôi
Dù xa cách trở không ngăn nổi
Cuộc sống tình duyên sướng nhất đời

                                     HOÀNG TỪ

      

NỤ HÔN

Giao cảm nụ hôn nghĩ thế thôi
Ngờ đâu chấn động cả hồn rồi
Đất trời nao dạ dim đôi mắt
Gió lửa rực lòng rát cặp môi
Chọn lựa tình trao cho đúng lứa
Hiến dâng nghĩa tặng phải vừa đôi
Xuân hòa hạnh phúc yêu thương lấy
Chồng vợ bên nhau sướng để đời

                                 VÕ SĨ QÚY

       

TÌNH BUỒN

Nhắc chi ngày cũ ...chỉ buồn thôi
Níu kéo, than van cũng rứa rồi !
Tiếng nhớ, thiết tha - qua chót lưỡi
Lời thương, ngon ngọt - thoáng bờ môi
Đành ngơ" thiên hạ " nên chồng vợ
Chấp nhận "riêng ta" sống lẻ đôi
Sóng gió cuộc đời ...trôi dạt mãi
Thời gian...tình vẫn đẹp muôn đời...

                                   MOTTHOI



            NHUNG NHỚ

         Trời ban nhân loại thế mà thôi
         Vừa đủ âm dương rạo rực rồi
         Giao cảm nồng nàn say ánh mắt
         Tình yêu nóng bỏng cháy vành môi
         Dòng đời tiếp diễn trong giây phút
         Hạnh phúc chan hòa lúc hợp đôi
         Em hỡi, trần gian luôn biến diễn
         Nhớ nhung... mơ ước... đẹp thêm đời

                           Lê Văn Thanh
                           ĐT: 01696 088 466

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

THƠ ĐỔ CÔNG LUẬN VÀ THY LỆ TRANG


ĐỂ LẠI CHO ĐỜI
        
Ta đi trong nắng Thu tàn
Để nghe gió thổi miên man cuối hồn
Chợt buồn tắt nắng hoàng hôn
Sáu mươi năm nửa ai còn nhớ ta ?         
Sao rơi cuối giải ngân hà
Người về với đất bôn ba phận người
Có nghe máu đỏ ngừng trôi ?
Có nghe nhân thế đọc lời cầu kinh ?
Bồng bềnh mây trắng Thiên Đình
Lửa sân si tắt lung linh hảo huyền
Trăm năm trong cõi bình yên
Xin vô ưu nở xanh miền cỏ hoa


ĐỔ CÔNG LUẬN
 



XIN ĐỜI ĐÔI PHÚT BÌNH YÊN
Họa bài thơ ĐỂ LẠI CHO ĐỜI của anh ĐỔ CÔNG LUẬN

            
Đêm mơ nhặt ánh nắng tàn             
Suối ưu tư chảy miên man vào hồn
Tuổi nào bóng ngả hoàng hôn ?            
Tuổi nào khao khát vẫn còn trong ta ?                   
Làm sao dứt bỏ phiền hà ?             
Làm sao thoát cảnh bôn ba kiếp người?                   
Sáu mươi năm lặng lờ trôi...              
Hỏi ta còn nhớ bao lời kệ kinh?                   
Đêm mơ qua cổng sân đình               
Vầng trăng xưa vẫn lung linh - ảo huyền...                   
Xin đời đôi phút bình yên             
Tham - sân - si bỏ lại miền phù hoa                       
Gối tay dưới cội thông già               
Để nghe hương cỏ vô ưu ngập hồn...

THY LỆ TRANG
                      

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

ĐÀ LẠT TÌNH BUỒN - Thy Lệ Trang họa thơ Trầm Vân

Thy Lệ Trang


ĐÀ LẠT TÌNH BUỒN
(Họa bài thơ cùa anh Trầm Vân)

Chút sắc vàng của Dã Qùy
Cộng thêm chút nắng xuân thì trên môi
Cho em rạng rỡ môi cười
Cho anh mãi ngắm mây trôi quên về
Xuân Hương với ánh trăng thề
Tình như trang giấy trọn bề tinh khôi
Đồi Thông mưa bụi rơi rơi...
Sánh vai nhẹ bước, bồi hồi đôi tim
Hồ Than Thở nắng chưa lên
Sương mù bao phủ, dịu mềm trời Xuân
Anh đi, bỏ lại sau lưng...
Hàm Nghi dốc cũ, bâng khuâng đêm dài
Em nghe buồn nặng trên vai
Thả theo giòng nước, miệt mài chờ trông
Doành Câu chiếc lá mong manh
Khác gì Cung Nữ góp, dành tàn hơi
Vườn Xuân hoa lá đâm chồi...
Bướm đa tình đã ... một trời ... xa bay...         
      
 THY LỆ TRANG          
 Massachusetts


 ĐÀ LẠT NGHIÊNG TÌNH

Em về nghiêng cánh Dã Quỳ
Áo vàng bay gió thầm thì bờ môi
Vàng lên lấp lánh nụ cười
Mù sương Đà Lạt thả trôi chiều về

Con đường mây xõa tóc thề
Cành hoa Cúc trắng bốn bề tinh khôi
Tay cầm giọt nắng vàng rơi
Xít xoa cái lạnh bồi hồi qua tim

Dốc cao dốc ngược đường lên
Chào cô sơn cước môi mềm nụ xuân
Ché em gùi ở sau lưng
Gùi tình ai đó bâng khuâng đường dài

Hồ Xuân Hương sóng kề vai
Cà phê góc phố miệt mài ngồi trông
Bên hè Phượng Tím tím lòng
Nhẹ rơi sắc nhớ vào trong ly tình

Triền đồi ngọn cỏ mỏng manh
Áo len em mặc để dành làn hơi
Thổi cho mặt đất đâm chồi
Ngàn hoa rạo rực ngát trời hương bay.

Trầm Vân

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA - Thy Lệ Trang và các thi hữu



BÀI XƯỚNG:

TÌNH RIÊNG

Mình em góp nhặt mảnh tình riêng
Ngày tháng chưa vơi những muộn phiền
Sáu khắc mơ màng... sầu chất ngất...
Năm canh tỉnh giấc... lụy triền miên
Thề xưa trọn kiếp... toàn gian dối
Nguyện cũ ngàn đời ... chỉ đảo điên
Đã biết lòng người là thế đó
Sao còn ray rứt mãi chưa yên!

                  THY LỆ TRANG



BÀI HỌA:

TÌNH RIÊNG

Một đời ôm ấp nỗi buồn riêng
Khoắc khoải ngày qua dạ luống phiền
Ký ức xưa kia còn thổn thức
Niềm đau thuở ấy mãi liên miên
Tưởng đâu chung thủy người yêu dấu
Khổ nổi tình si kẻ dại điên
Số phận an bày đành lận đận
Từ nay quên hết đặng bình yên

                  THANH TRƯƠNG



ƯU PHIỀN

Cuộc sống tình duyên lắm chuyện riêng
Niềm vui lẫn lộn những ưu phiền
Ngày đêm thổn thức mơ màng suốt
Sáng tối trở trăn ước mộng miên*
Lắm lúc quên đi - lòng thoải mái
Nhiều khi nhớ lại - dạ như điên
Thôi đành chấp nhận đời là thế
Số phận an bày để được yên

                        HOÀNG TỪ
*Ước mong, mộng mị triền miên


HÃY QUÊN ĐI

"Góp nhặt" làm chi để giữ riêng
"Chưa vơi" chuyện cũ chỉ mua phiền
"Mơ màng" tiếc nuối thêm sầu thảm
"Tỉnh giấc" thương gì để lụy miên?
"Trọn kiếp" ghi sâu còn mắc dại
"Ngàn đời" nhớ mãi có mà điên
"Lòng người" bội bạc thường như vậy
"Ray rứt" đeo hoài, chẳng tịnh yên

                     LƯƠNG THẾ HÙNG


AN ỦI

Khuyên ai vướng phải mối sầu riêng
Chớ có suy tư-não dạ phiền
Trúc úa tìm mai-thay thế tiếp
Lan phai kiếm cúc-đổi liên miên
Thương hoài tình cũ-là thương dại
Nhớ mãi nghĩa xưa -ấy nhớ điên
Bão tố qua rồi trời lại sáng
Cuộc đời lập lại-sống bình yên

                            ĐỘC HÀNH


CÕI MUỘN PHIỀN

Sầu muộn đong đầy một cõi riêng
Người đi để lại nỗi ưu phiền
Sớm mai,chim hót- mơ câu nói
Đêm tối, trăng soi- nhớ giấc miên
Nát bút đề thơ, lời gượng gạo
Mềm môi nốc rượu ,trí cuồng điên
Nhủ lòng bỏ hết đừng suy nghĩ
Mà vẫn loay hoay dạ chẳng yên

                              SÔNG THU



NỖI LÒNG

Canh cánh bên lòng nỗi nhớ riêng
Nhân sinh thế tục lắm ưu phiền
Duyên xưa nhắc mãi -buồn dai dẳng
Nợ cũ khơi hoài- khổ lụy miên
Thuở ấy than thân không tỉnh táo
Giờ đây trách phận ́quá rồ điên
Em ơi! Quẳng gánh lo vui sống
Thanh thản tâm hồn thế mới yên.

                                 NHƯ THU



NIỀM RIÊNG

Trăng khuya lẻ bóng gợi niềm riêng
Lắng đọng tâm can với nỗi phiền
Sầu buổi chia uyên còn mãi mãi
Hận ngày rẽ thúy vẫn liên miên
Buồn cho thế sự nhiều gian trá
Thương bởi tình đời lắm loạn điên
Cố sống hồn nhiên quên chuyện cũ
Sao lòng khoắc khoải ,chẳng bình yên.

                           TRẦN VĂN HẠNG



GÁC SỰ ĐỜI

Gác thượng thiền tâm một cõi riêng
Chẳng màng thế sự lắm ưu phiền
Chiều về xếp tính đừng suy tưởng
Tối đến buông toan hết mộng miên
Chụp giật cho nhiều gây nghiệp chướng
Bon chen càng lắm chuốc khùng điên
Mặc ai chìm đắm vòng danh lợi
Bỏ quách đua đòi sẽ tịnh yên

                VÕ LÀNG TRÂM


RIÊNG CHUNG

Có cái chung rồi hé nét riêng
Đời vui nhộn đó đến buồn phiền
Chưa đầy khao khát ôm triền mộng
Chả đủ mong cầu trải lạc miên
Nào muốn từ thân tình xáo xát
Không mong tự thể ý cuồng điên
Kéo rèm thôi thế nhân thành bướm
Trang tử cùng ta lặng cõi yên

                           VÕ SĨ QÚY

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

THÁNG BA – NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG - Thy Lệ Trang

Thy Lệ Trang


THÁNG BA – NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG
     
Hai mươi năm lìa xa quê hương
Bao nhiêu thương nhớ, bấy nhiêu buồn
Nhiều đêm giấc ngủ chìm trong mộng
Tỉnh mộng- ngậm ngùi tóc điểm sương
                  Bên ấy bây giờ mưa hay nắng ?
                  Giòng sông thơ ấu nước dâng đầy?
                  Từng cánh lục bình hoa sắc tím
                  Có lững lờ trôi theo gió lay?
Xóm nhỏ có còn như thủa xưa?
Trưa hè êm ả ... tiếng à ơi...
Có dăm ba chú bò nhơi cỏ
Dáng điệu thật hiền, thật thảnh thơi?
                  Còn lũy tre xanh che bóng mát
                  Cành lá nghiêng nghiêng rủ mặt hồ?
                  Như áo lụa em ngày đi học
                  In lá tre mềm... trông rất thơ.
Tháng Chín tựu trường có xôn xao?
Tiếng guốc khua vang như đón chào
Nón lá ai ngang che thầm dấu ?
Đôi cánh môi mềm ai ước ao?
                   Hai mươi năm có còn nhớ nhau ?
                   Đời chẳng chung đôi đến bạc đầu
                   Ngước mặt nhìn mây...về cố xứ...
                   Có biết hồn em vẫn nhói đau?

                                     THY LỆ TRANG
                                     MASSACHUSETTS

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

EM CÒN CHI - Thy Lệ Trang

Thy L Trang

Em còn chi nữa hở anh?
Có chăng chỉ chút mộng lành về đêm
Trong mơ anh vẫn nhớ em
Vẫn thương ánh mắt êm đềm... nhìn lên...
Bao năm tình ngỡ lãng quên
Chênh vênh bóng nhỏ, sầu tênh cuộc đời
Em còn chi hởi người ơi ?
Chỉ đầy tiếc nuối, chỉ vơi xuân thì
Ngỡ ngàng lệ đẫm tràn mi
Xót xa từ thuở chia ly cuộc tình
Mất rồi tháng mộng, ngày xinh
Vườn xưa bướm lạc, hoa trinh nghẹn ngào
Em còn chi... giữa ba đào...
Lang thang đi kiếm vì sao cuối trời
Mênh mông tiếng vọng ời ơi
Khuất trong gió núi những lời đêm ru
Trước sau, sau trước mịt mù
Trăng mùa Thu khóc lá Thu úa màu
Em còn chi... cuộc tình đau
Lần theo hoang vắng ... chìm vào hư vô...
Hồn thơ đầy ắp một bồ
Trải theo mây nước Tây hồ lặng yên
Em mơ một cõi thần tiên
Có anh đứng đón về miền thương yêu
Ngàn năm sau tuổi về chiều
Chỉ xin một chỗ tịch liêu... ta nằm...

 THY LỆ TRANG
 MASSACHUSETS

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

EM CÒN CHI ... ? - Thy Lệ Trang

 HỌA BÀI THƠ "NGHIÊNG GẦN ĐI EM" CỦA CHÂU THẠCH

Tác giả Thy Lệ Trang


Em còn chi nửa hở anh?
Có chăng chỉ chút mộng lành về đêm
Trong mơ anh vẫn nhớ em
Vẫn thương ánh mắt êm đềm ... nhìn lên ...
Bao năm tình ngỡ lãng quên
Chênh vênh bóng nhỏ, sầu tênh cuộc đời
Em còn chi hởi người ơi ?
Chỉ đầy tiếc nuối, chỉ vơi xuân thì
Ngỡ ngàng lệ đẫm tràn mi
Xót xa từ thuở chia ly cuộc tình
Mất rồi tháng mộng, ngày xinh
Vườn xưa bướm lạc, hoa trinh nghẹn ngào
Em còn chi ... giữa ba đào ...
Lang thang đi kiếm vì sao cuối trời
Mênh mông tiếng vọng à ơi
Khuất trong gió núi những lời đêm ru
Trước sau,sau trước mịt mù
Trăng mùa Thu khóc lá Thu úa màu
Em còn chi ... cuộc tình đau
Lần theo hoang vắng ... chìm vào hư vô ...
Hồn thơ đầy ắp một bồ
Trải theo mây nước Tây hồ lặng yên
Em mơ một cõi thần tiên
Có anh đứng đón về miền thương yêu

Ngàn năm sau tuổi  về chiều
Chỉ xin một chổ tịch liêu ... ta nằm ...

              THY LỆ TRANG
Massachusets
   

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

ẢO VỌNG - CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA của Thy Lệ Trang và các thi hữu: Sông Thu, Độc Hành, Võ Làng Trâm, Văn Thanh, Lương Thế Hùng, Như Thu, Mạnh Trương, Hoàng Từ, Ngọc Ẩn Nhi Huyền


  

Bài xướng:

ẢO VỌNG

Hồn thơ thuở đó lạc về đâu?
Để áng mây đen phủ nguyệt lầu
Bút mực im lìm - trang giấy lạnh
Thi phòng quạnh quẽ - dĩa dầu hao
Trăng xanh bàng bạc triền sông rộng
Sương trắng mịt mờ đỉnh núi cao
Em vẫn tìm hoài trong ảo vọng
Hồn thơ thuở đó lạc về đâu ?

                          THY LỆ TRANG
                          Massachusets    

Các bài họa:

           EM Ở ĐÂU ?

Em đã xa rồi, biết ở đâu ?
Trăng soi quạnh quẽ mái hiên lầu
Bình hoa bàn phấn giờ khô héo
Lọ mực thư phòng nay cạn hao
Chìm đắm cơn mơ, sầu trĩu nặng
Bàng hoàng giấc mộng, muộn dâng cao
Tháng ngày lặng lẽ trong nhung nhớ
Em đã xa rồi, biết ở đâu ?

                                 Sông Thu


 KHÔNG BIẾT

Không biết bây giờ em ở đâu?
Mình anh cô lẻ một gian lầu
Ngày qua đợi mãi – vầng đông hạ
Tháng lại chờ hoài – ánh nguyệt hao
Nát ruột quốc kêu – miền đất rộng
Tan lòng vạc gọi – khoảng trời cao
Tóc thơm hương bưởi còn in gối
Không biết bây giờ em ở đâu?
             
                             ĐỘC HÀNH



 ANH BIẾT ĐÂU

Em đã đi rồi anh biết đâu
Tháng năm mòn mỏi ngóng trăng lầu
Tập thư ngày nọ hương còn thoảng
Xấp ảnh bây giờ sắc chẳng hao
Ứa lệ xem thơ - khơi lệ đẫm
Dâng sầu chuốc rượu - gợi sầu cao
Trách ai nông nổi theo người mới
Em đã đi rồi anh biết đâu

                             Võ Làng Trâm


ĐÀNH QUÊN

Hồn thơ thuở ấy chẳng còn đâu
Đắm nguyệt say hoa nán lại lầu
Mực cạn bút khô, tâm giá lạnh
Tình vơi nghĩa đoạn, vóc hư hao
Người yêu mờ mịt nơi đồi thấp
Hồn mộng dật dờ chốn phố cao
Thôi thế em đành quên lãng nhé!
Hồn thơ lạc lõng chẳng còn đâu!

                              Văn Thanh



 VẮNG BẠN THƠ

Ngó mãi trông hoài chẳng thấy đâu
Phòng thư bỏ đó vắng tây lầu.
Bầu trời lạnh lẽo sao thưa vắng
Vũ trụ âm u nguyệt khuyết hao.
Lãng đãng sương mờ nơi biển rộng
Bồng bềnh khói nhạt phía non cao.
Tâm giao thủa trước giờ xa cách
Bạn cũ đi rồi biết ở đâu?

                           Lương Thế Hùng


NGƯỜI ƠI!

Mòn mỏi trông người biết chốn đâu?         
Hằng đêm nhỏ lệ ngóng bên lầu                   
Quay lưng tiếc nuối - thời gian phí
Đối mặt ngậm ngùi - sức khỏe hao
Anh mãi ước mơ trời biển rộng                 
Em hoài tơ tưởng núi non cao    
Tháng năm cách biệt xa vời vợi
Mòn mỏi trông người biết chốn đâu?       

                                      Như Thu


TƯƠNG TƯ

Anh đây, em đó có xa đâu!
Chẳng khác vì sao cạnh mái lầu
Đêm lại âm thầm thương quạnh qũe
Ngày qua lặng lẽ nhớ gầy hao
Người như bóng nguyệt khung trời rộng
Ta tựa vòm mây giữa đỉnh cao
Mòn mỏi tương tư nào nói được
Anh đây, em đó có xa đâu!

                                Mạnh Trương
                                Washington DC
  

BIẾT KIẾM ĐÂU

Em đã đi rồi biết kiếm đâu
Cô đơn chiếc bóng ngủ hiên lầu                 
Ngày đêm ngóng đợi thân tiều tụy
Năm tháng chờ mong trí tổn hao               
Mới biết tình yêu như biển rộng                     
Giờ hay duyên nợ tựa non cao
Căn phòng bỏ trống không chăn gối
Em đã đi rồi biết kiếm đâu

                                 Hoàng Từ


CÓ ĐẶNG ĐÂU

Nhung nhớ nhau nhiều - có đặng đâu!
Gương Nga chếch bóng rọi hiên lầu
Trời Tây vạn dặm tâm mòn mỏi
Đất Mẹ ngàn trùng trí tổn hao
Ý hiệp nào chê nơi cõi thấp
Tâm đầu chẳng tưởng chốn nhà cao
Vầng Dương xế bóng Tùng se lá
Nhung nhớ nhau nhiều - có đặng đâu!

                              Ngọc Ẩn Nhi Huyền


NGHĨA TÌNH
      (Thuận, nghịch độc, thủ vĩ ngâm)

Đọc xuôi:

Chung thủy nghĩa tình kết đặng đâu !
Tỏ trăng soi bóng xế hiên lầu
Nung nao đó Chấn thương tâm mỏi
Thức thổn đây Đoài tiếc lực hao
Nhung nhớ giữ hoài lòng bạch thấp
Vấn vương còn mãi dạ thanh cao
Tùng thân dãi nắng mưa năm tháng
Chung thủy nghĩa tình kết đặng đâu!

Đọc ngược:

Đâu đặng kết tình nghĩa thủy chung
Tháng năm mưa nắng dãi thân Tùng
Cao thanh dạ mãi còn vương vấn
Thấp bạch lòng hoài giữ nhớ nhung
Hao lực thôn Đoài đây thổn thức
Mỏi tâm tiếc Chấn đó nao nung
Lầu hiên xế bóng soi trăng tỏ
Đâu đặng kết tình nghĩa thủy chung

                          Ngọc Ẩn Nhi Huyền


Thy Lệ Trang biên tập
thyletrangntc@yahoo.com